Theo giờ Bắc Kinh ngày 20/8, hậu vệ Philadelphia 76ers Tyrese Maxey nhận phỏng vấn độc quyền của HoopsHype tại sự kiện. Đôi giày chữ ký đầu tiên Maxey v1 của anh cũng ra mắt tại đây; sản phẩm sẽ chính thức lên kệ ngày 2/10/2026. Maxey nói về ý nghĩa của việc có giày mang tên mình, ai sẽ thực hiện cú dứt điểm cuối cùng trong đội hình đầy sao của 76ers, và cuộc sống phòng thay đồ với hàng loạt MVP cùng huy chương vàng Olympic.

Phóng viên: Những khía cạnh nào trong trận đấu cậu lấy làm động lực để chứng minh bản thân?

Ảnh

Maxey: Điều tôi muốn chứng minh nhất là khả năng lãnh đạo, tổ chức tấn công và trình độ phòng ngự. Tôi tự nhận phòng ngự khá tốt — có thể gây rất nhiều rắc rối cho đối thủ, liên tục phá vỡ nhịp tấn công của họ. Tôi có thể chắn bóng, cướp bóng, làm những việc kiểu đó, và phòng ngự một kèm một cũng đứng vững được.

Tiếp theo là tố chất lãnh đạo. Mỗi ngày tôi cố gắng trở thành thủ lĩnh tốt hơn, khích lệ đồng đội, tổ chức tấn công và đột phá vào vòng cấm. Vài năm qua tôi giỏi thu hút nhiều sự chú ý của hàng thủ; giờ trọng tâm là xông vào vùng cấm, tạo cơ hội và khoảng trống ném cho mọi người.

Phóng viên: Có khoảnh khắc nào khiến cậu nghĩ: “Đúng rồi, mình thật sự có thể trở thành một trong những cầu thủ hàng đầu giải”?

Ảnh

Maxey: Mùa tân binh, trận thứ mười, gặp Nuggets — lần đầu đá chính, tôi ghi 39 điểm. Khi đó tôi nghĩ: “Ừ, có lẽ mình có thể làm nên chuyện lớn ở giải này.” Sau đó sân khấu ngày càng lớn, tôi cũng không ngừng trưởng thành. Tôi rất tin vào bản thân, đã nỗ lực khổng lồ để tới được đây, và vẫn đang muốn đi xa hơn nữa.

Phóng viên: Tất cả đều gắn với sự tự tin đúng không? Khi hướng dẫn trẻ nhỏ, chúng chưa hiểu giá trị của tự tin. Với những bạn trẻ chưa từng cảm nhận sức mạnh của sự tự tin, cậu dạy chúng xây dựng tự tin thế nào?

Maxey: Tự tin là then chốt. Có tự tin vô cùng quan trọng. Vì nếu ngay cả bản thân cũng không tin mình, rất khó chơi ở mức cao nhất. Bạn phải có niềm tin vào chính mình. Là cầu thủ bóng rổ, không phải cú ném nào cũng vào rổ — nhưng bạn cần đủ tự tin để ném cú tiếp theo. Như Michael Jordan nói: quả bóng không ném thì chắc chắn không vào. Chỉ cần bạn đã tập luyện mài giũa, hãy tự tin hết mức có thể.

Phóng viên: VJ Edgecombe “tố” cậu rằng cậu biết sớm LeBron sẽ đến 76ers nhưng cố tình nói dối — cậu muốn nói gì với anh ấy?

Ảnh

Maxey: (cười) Tôi phải nói với cậu ấy: em ơi anh siêu thích em, chắc tối nay anh sẽ tìm em nói chuyện. Em nhớ nhé, anh rất coi trọng em. Có những chuyện không biết còn hơn — biết rồi lại tổn thương.

Phóng viên: Sau khi đội hoàn tất nhiều thương vụ nặng ký, cậu có cảm thấy áp lực thêm không?

Ảnh

Maxey: Tôi đã tập luyện hết sức rồi nên không bị áp lực bên ngoài cuốn theo. Áp lực là do chính tôi đặt lên mình. Tôi tập cực kỳ chăm chỉ, ngày này qua ngày khác làm đủ thứ để nâng bản thân. Tin đồn ngoài kia gần như không ảnh hưởng tới tôi.

Phóng viên: Trong đội 76ers đã chốt thứ tự ưu tiên ném bóng quyết định chưa?

Ảnh

Maxey: Hoàn toàn tùy tình huống trên sân. Nhiều cầu thủ trong đội đều rất tự tin. Nhiều người đùa VJ chỉ là lựa chọn thứ năm, nhưng mùa trước cậu ấy nhận rất nhiều bóng quyết định và đã ghi không ít quả sống còn. Có vài lần tôi hoặc Embiid bị kèm đôi, bóng được chuyền ra cho VJ để cậu dứt điểm.

Bóng quyết định sẽ giao cho nhiều người khác nhau — chúng tôi sẽ tùy nhịp trận đấu mà ứng biến. Điều quan trọng nhất: trong đội không ai được ích kỷ. Chúng tôi có hai MVP mùa thường xuyên, hai MVP chung kết, nhiều huy chương vàng Olympic, vài All-Star trung bình 25+ điểm/trận và thành viên đội hình xuất sắc. Ai cũng đầy danh hiệu. Vì vậy mọi người phải gác cái tôi xuống, chơi dựa vào tập thể.

Phóng viên: Trước đây cậu nói ở đội này cần hy sinh quyền kiểm soát bóng. Dù quyền kiểm soát bóng có thể ít hơn, cậu muốn tiến bộ ở khía cạnh nào?

Ảnh

Maxey: Điều tôi muốn cải thiện nhất là giữ phong độ ổn định, hòa vào nhịp trận đấu một cách mượt mà. Tiếp theo là khả năng tổ chức, tạo cơ hội cho đồng đội. Vài mùa gần đây tôi vẫn đang tăng cường điểm này, nhưng giờ cảm thấy có thể đẩy tổ chức lên tầm cao hơn. Rồi đột phá vào vòng cấm. Mỗi người trong đội đều là mối đe dọa, cũng như tôi có thể kéo giãn hàng thủ — mùa mới chắc sẽ rất thú vị.

Phóng viên: Mùa trước nữa (2024-25), bài học lớn nhất cậu rút ra là gì?

Ảnh

Maxey: Thu hoạch lớn nhất là học được sự kiên nhẫn. Năm đó tôi khoảng ba lần chấn thương — không phải nặng nề hủy diệt, nhưng đều là chấn thương nhỏ dai dẳng. Đội ngũ y tế không muốn tôi chơi khi đang đau, sợ tình trạng xấu đi. Bản thân tôi cực kỳ yêu việc được thi đấu, nên phải học kiên nhẫn. Nhiều lúc rất muốn ra sân nhưng lý trí bảo không nên — tôi chỉ đứng ngoài nhìn. Đội ngũ y tế làm mọi thứ vì sức khỏe dài hạn của tôi.

Còn kiên nhẫn về mặt tâm lý. Đó là lần đầu trong đời tôi trải qua chuỗi thất bại liên tục. Khi ấy tôi tự thề với bản thân: không bao giờ để chuyện đó tái diễn.

Phóng viên: Theo cậu, năng lực nào của cậu bị giới bên ngoài đánh giá thấp nhất?

Maxey: Bị đánh giá thấp là khả năng ném — cú bắt bóng ném ba điểm ngay. Đó có lẽ là vũ khí bị đánh giá thấp nhất của tôi. Rồi phòng ngự. Ở khâu phòng ngự tôi rất thích cạnh tranh, có thể hoàn thành các hiệp phòng ngự hiệu quả. Cướp bóng, chắn bóng — tôi làm khá tốt, và đó cũng là điểm bị đánh giá thấp.

Phóng viên: Khi biết sẽ có đôi giày chữ ký đầu tiên Maxey v1, phản ứng đầu tiên của cậu là gì?

Maxey: Cảm giác đầu tiên là choáng ngợp, đầy biết ơn. Với tôi đó là một món quà. Có đôi giày in tên mình, mọi người có thể mua, mang, ủng hộ tôi — giấc mơ trở thành hiện thực, tôi biết ơn vô cùng.

Phóng viên: Cậu lớn lên ở Dallas — kỷ niệm tuổi thơ ấn tượng nhất về giày bóng rổ là gì?

Maxey: Câu hỏi hay. Điều đầu tiên hiện lên trong đầu là mang đôi Kyrie 1. Đi học mang, đi bóng mang, đi đâu cũng mang. Đôi đó nghĩa rất lớn với tôi — Kyrie là một trong những cầu thủ tôi thích nhất.

Phóng viên: Hồi nhỏ nhận gói giày, bạn bè vây quanh ghen tị: “Mày có giày Kyrie thật à!” Năm đó cậu lấy đôi đó thế nào?

Maxey: Nhờ chơi bóng. Tham gia trại huấn luyện kiểu đó, thương hiệu tặng giày — giống như những gì tôi đang làm bây giờ. Cảm giác tuyệt lắm. Có giày rồi mang đến trường, bạn học nói: “Wow, đôi này quá ngầu.”

Phóng viên: Nhìn những đứa trẻ tại sự kiện này, cậu cảm thấy thế nào?

Maxey: Với tôi ý nghĩa rất lớn. Đứng giữa hiện trường, nhìn các em, tôi đích thân trao giày cho chúng, chúng lập tức mang lên và thật lòng thích. Trải nghiệm đó nặng nghĩa với tôi. Người ta có thể mang bất kỳ đôi nào — nhưng có người chủ động chọn mang giày chữ ký của bạn, sự công nhận ấy vô cùng quý giá.